Điêu khắc cổ đồng bằng Nam Bộ (Óc Eo)

Bộ sưu tập nghệ thuật điêu khắc cổ Đồng Bằng Nam Bộ tại Bảo Tàng Mỹ Thuật TP. Hồ Chí Minh được thể hiện ở hai loại hình tượng Phật giáo và Hindu giáo, có niên đại thế kỷ IV-XII, thuộc thời kỳ văn hóa khảo cổ Óc Eo (thế kỷ IV-VII) và hậu Óc Eo (thế kỷ VII-XII) ở đồng bằng sông Cửu Long và miền Đông Nam Bộ.

Các pho tượng Phật giáo thể hiện hình tượng Phật Thích Ca Mâu Ni (Shâkyamuni) trong tư thế thuyết pháp (Vitarka – Mudra), thiền định (Dhyana – Mudra) và tư thế kết ấn ngoại phục quyền (thủ ấn của Mật giáo). Các pho tượng Hindu giáo thể hiện hình tượng vị thần tối cao như thần Vishnu (thần Bảo Vệ) và các vị thần Surya (thần Mặt Trời), nữ thần Laksmi (nữ thần Sắc Đẹp và Thịnh Vượng), nữ thần Uma (nữ thần Hủy Diệt và Sinh Sản), thần Ganesa (thần Hạnh Phúc), các nam thần và nữ thần. Các pho tượng này có chất liệu gỗ mù u và sa thạch mịn.

Nghệ thuật điêu khắc cổ đồng bằng Nam Bộ hình thành và phát triển trong mối liên hệ với nghệ thuật điêu khắc Ấn Độ và Đông Nam Á qua con đường giao lưu văn hóa, kinh tế, chính trị. Cư dân xưa đã tiếp nhận một cách sáng tạo ảnh hưởng của các nền văn hóa này, tạo phong cách riêng của tượng ở giai đoạn nghệ thuật Óc Eo và hậu Óc Eo.